Bà Mực 7 vú-Huyền thoại Làng chó
Bà Mực 7 vú-Huyền thoại Làng chó

“Huyền thoại Bà Mực 7 vú”! Chắc chắn rằng, khi các bạn thấy tựa đề câu chuyện thì sẽ có một số câu hỏi cũng như tò mò về cụm từ mà tôi đã dùng. Các bạn sẽ hỏi như thế nào là huyền thoại và sẽ nghi ngờ rằng tôi có dùng sai từ không? Vì huyền thoại là từ ngữ dùng để miêu tả những nhân vật, những sự kiện thật vĩ đại.

Đúng rồi, các bạn nghi ngờ đúng đó. Tuy nhiên với tôi, bà mực 7 vú này là một giai thoại đẹp đẽ nhất trong lòng tôi. Và hôm nay tôi muốn chia sẻ với các bạn qua chuyên mục thảo luận số BIGBET này.

Câu Chuyện bà Mực 7 vú bắt đầu

“Mực” là một cái tên rất quen thuộc, gần gũi và mang tính đại chúng khi chúng ta nói về bạn trông nhà của gia đình. Nhất là miền tây nam bộ, có lẽ 100 nhà trong làng xã thì đã có 90 nhà đều có một bạn “Mực” trông nhà.
Ngoài “Mực” ra thì còn có các tên khác như “Phèn”, “Cò”… Khi kể đến đây thì ký ức tuổi thơ của các bạn đã ùa về chưa, nhất là các bạn 8x.
Và, nhà tôi cũng vậy, nhà tôi cũng có một bà Mực. Tôi gọi là “bà” không phải vì tuổi tác già mà là Mực là giống cái.

Nói đến đây tôi lại muốn chia sẻ ngay với các bạn về nhan sắc của bà mực nhà tôi. Bà ấy đẹp gái lắm, bà ấy thuộc dòng dõi trâm anh thế phiệt đấy nhé. Bà ấy là giống chó Phú Quốc, còn được xem là Quốc Khuyển của Việt Nam đấy các bạn ạ. Bà ấy có 2 đôi chân dài (vì chó có 4 chân mà) và 4 cặp vú hồng hào xinh đẹp (vì chó có tổng cộng 8 cái vú). Đôi mắt tròn xoe long lanh. Trên lưng có vòm như vòm ngựa, rất đẹp.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên với bà mực 7 vú

Theo trí nhớ của tôi thì lúc đó là năm 2001. Khi tôi và ba đến thăm nhà nội ở quận bình tân thì được bà nội cho gia đình tôi một con chó.  Đơn giản là để trông nhà.

Lúc này bà mực còn rất nhỏ, hình như là mới được có vài tuần tuổi. Ba tôi chở tôi bằng chiếc xe đạp lọc cọc. Ở phía trước xe có 1 cái rổ xe, ba tôi đã để bà mực vào rổ xe và cùng nhau đạp xe về nhà. Lúc này nhà tôi ở xóm chùa quận 8. Đó, bà mực đến với nhà tôi đơn giản vậy đó các bạn.

Khi bà mực nhập hộ khẩu vào nhà tôi, thì lúc này tôi cũng đã chính thức kết nạp bà ấy vào môn phái phá phách của tôi. Lúc này tôi khoảng hơn 3 tuổi.

Bà mực lớn nhanh lắm, chỉ không bao lâu thì bà mực đã cao to gần gấp đôi tôi. Cũng có thể là do dòng giống của bà là có ngoại hình to lớn.
Hằng ngày, tôi chỉ chơi với bà mực. Có lúc tôi nghịch ngợm leo lên lưng bà ấy. Tôi ôm vào bụng bà ấy bắt bà ấy cõng tôi đi quanh nhà.

Chị Đại làng chó xuất hiện

Bà mực đẹp gái, cao lớn nhưng rất hổ báo các bạn nhé. Bà ấy là sếp của tất cả các đám chó trong xóm tôi đó. Đứa nào dám chống với bả thì bả xử hết nhé.

Tôi nhớ có lần tôi đi chơi ở nhà hàng xóm, bị mấy đứa cùng lứa bắt nạt, tôi khóc lớn. Bà mực lúc này ở nhà tôi chạy qua sủa inh ỏi. Và làm như kiểu muốn bay vô cắn mấy đứa bạn tôi làm tụi nó khóc chạy tán loạn. Mẹ tôi cũng rất sợ là bà mực sẽ cắn mấy đứa bạn của tôi thì sẽ phải đền tiền thuốc.

Có một lần khác, khi tôi đi về nhà thì bị mấy con chó nhà hàng xóm dí vào tôi và sủa lớn. Cứ như muốn ăn tươi tôi vậy á. Lại một lần nữa không ai khác, bà mực người bạn chí cốt của tôi xông ra dẹp loạn liền.

Cứ như vậy và tiếp tục vẫn vậy. Mỗi lúc tôi bị bạn bè ở xóm ăn hiếp hay đám chó hàng xóm chặn đường thì tôi đều được bà mực bảo vệ.

Bà mực và mâu thuẫn với 2 bà gà

2 bà gà – Kẻ trộm mỳ và thù vặt

Kể đến đây tôi lại nhớ đến hai nhân vật phụ và góp phần không nhỏ tạo nên tiếng cười cho tôi là hai bà gà mà ba tôi nuôi.

Tôi nhớ có lần khi ba tôi nấu cho tôi một tô mì gói, khi tôi đang ngồi ăn thì hai bà gà nhảy vào. Hai bà ấy mổ vào tô mì tôi đang ăn và tranh giành mì với tôi. Tôi có kháng cự nhưng hai bà ấy đúng là hung dữ, mổ lung tung làm tôi bị rơi tô mì xuống đất. Tôi ngồi khóc í ới và không được ăn mì. Còn hai bà gà thì thản nhiên ăn mì của tôi.

Có lần khác, cũng y như vậy, khi tôi đang ngồi ăn mì thì hai bà gà lại xuất hiện. 2 bã lại mổ mì của tôi. Lúc này bà mực ở ngoài đi vào thấy vậy bay tới vồ hai bà gà. Tô mì của tôi vẫn bị rơi xuống đất văng tung tóe, còn hai bà gà cũng xác sơ và bỏ chạy mất dép.

Mấy lần sau khi tôi ngồi ăn mì đều có bà mực ở kế bên bảo vệ tôi.

Mâu thuẫn đó của bà mực và hai bà gà càng ngày càng sâu nặng hơn. Những lúc ba mẹ tôi không để ý là bà mực chạy vào chuồng gà rượt đuổi hai bà gà chạy tán loạn. Lúc này hai bà gà lép vế hoàn toàn. Nhưng hai bà gà đã biết mượn sức để trả thù đó, ghê hôn nè.

Kết cục của kẻ thù vặt

Mỗi buổi trưa hè, ba tôi thường hay bắt bà mực ra trước sân để bắt de. Vì trời nóng và bà mực lông rậm rạp nên de nhiều lắm. Những lúc bắt mệt quá, ba tôi đè bà mực ra, sau đó kêu hai bà gà tới. Bọn gà rất chuyên nghiệp. Nhanh thoăn thoắt đã sạch sẽ.

Nhưng mà bọn gà thù vặt . Nó lén lén đá vào đầu vào mặt của bà Mực . Lại còn cố ý mổ thật đau thật mạnh. Chổ sạch ve rồi mà 2 má đè mổ hoài . Xong việc ba đuổi đi cũng lén lén quanh lại đạp vài cái vào đầu bà Mực.

Bà mực bực ghê lắm nhưng do đang chịu sự khống chế của ba tôi. Sau khi kết thúc buổi làm việc mổ de thì bà mực rượt hai bà gà. Nớ vặt hói lông của mấy bả, nói chung là bà mực xử đẹp. Mọi việc cứ tiếp diễn liên tục đến khi hai bà gà vô nồi cho mẹ tôi nấu cháo và kho gừng. Còn bà mực vẫn ở lại bên tôi.

Bà mực phụ bán bánh

Thời gian cứ trôi qua, tôi và bà mực lặng lẽ lớn lên cùng nhau như vậy đó các bạn. Tôi tin chắc rằng không chỉ riêng tôi, mà các bạn cũng có những ký ức đẹp về bạn trông nhà của mình nhẹ nhàng như vậy.

Nhưng với tôi, bà mực còn những điều rất khác.

Lúc tôi được hơn 7 tuổi, gia đình tôi rất khổ vì ba tôi thất nghiệp. Mẹ tôi thì chỉ nội trợ không làm ra tiền. Kinh tế gia đình trở nên túng quẩn và rất tồi tệ.

Ba mẹ tôi hàng ngày đều cải nhau, đánh nhau vì các mâu thuẫn trong cuộc sống. Mỗi lần như vậy, tôi với bà mực chỉ ngồi ở góc nhà lặng lẽ nhìn ba mẹ đánh nhau. Có lúc tôi khóc, mẹ tôi khóc, ba thì bỏ đi, bà mực chỉ im lặng, nằm kế bên tôi. Nó lếm vào mặt tôi, tay tôi như muốn nói với tôi là cố lên anh bạn nhỏ.

Bà mực phụ trông coi Bán bánh

Khi kinh tế quá khó khăn, mẹ tôi đi mượn vốn của bà ngoại để làm bánh bán, mẹ tôi làm bánh bò nướng để bán ở trước nhà để kiếm thêm thu nhập.

Ở phía sau cái xửng bánh bò của mẹ tôi là mẹ, tôi và bà mực. Có lúc mẹ tôi để tôi và bà mực trông hàng cho mẹ để mẹ chạy vào nhà làm việc nhà, dọn dẹp nấu cơm.

Bà mực của tôi tội nghiệp lắm, từ một bà chó dòng dõi quý tộc, lanh lợi, hiếu động giờ chỉ lặng lẽ ngồi kế bên tôi bán bánh. Tôi cũng không rõ rằng lý do vì sao bả lại như vậy, sao bả không còn chạy tung tăng từ đầu xóm đến cuối xóm như mọi khi nữa. Lúc đó tôi còn quá nhỏ để hiểu tình cảm này.

Bà mực phụ Bán bánh dạo

Với xửng bánh bò trước nhà thật sự không đủ để chi tiêu cho gia đình tôi lúc đó, nên mẹ tôi quyết định mở rộng kinh doanh. Một mặt mẹ tôi thì vẫn duy trì xửng bánh trước nhà, còn tôi sẽ mang bánh đi bán qua các xóm khác để có thêm thu nhập.

Hành trang đội bánh đi bán của tôi gồm: một xửng bánh trên đầu, một cái túi mang theo trong đó có một bình nước để uống khi đi đường và một xấp lá chuối khi ai mua bánh thì lấy lá chuối ra gói cho người ta, và trợ thủ của tôi trên mọi nẻo đường không ai khác là bà mực.

Có điểm này chắc không ai tin nhưng tôi vẫn muốn kể, bà mực rất tâm lý lắm, mẹ tôi nói mỗi lần thấy hành động của bà mực thì mẹ tôi sẽ biết tình hình buôn.

Những lúc bán đắt, khi tôi chưa vào tới nhà thì bà mực đã chạy vào nhà báo hiệu cho mẹ trước tôi rồi, bà mực hí hững chạy vào lếm vào mặt mẹ tôi khi mẹ đang ngồi nướng bánh, rồi chạy nhảy tung tăng như đã lập công vậy. Và ngược lại ngày nào tôi bán ế, thì bà mực không chạy vào nhà trước mà đi ở sau lưng tôi khi về nhà là mẹ tôi biết hôm nay phải ăn bánh bò trừ cơm.

Bà Mực bị mất vú

Trong 1 lần đi chơi về, tôi bị lũ chó hàng xóm vây chặn . Tôi rất sợ và khóc to kêu ba mẹ. Bà mực ở đâu xuất hiện tả sung hữu đột với cả bầy 6-7 con chó khác . Những lúc bình thường có thể không là vấn đề với chị Đại. Nhưng lúc này, Bà mực đang bầu bí, bụng to như bụng cóc. Và điều này cũng làm bà Mực chậm chạp đi khá nhiều.

Trong 1 phút sơ hở, Bà Mực bị 1 con lẽn từ phía sau ra ngang hông táp trúng cái vú. Thế là trong cuộc chiến giải thoát cho tôi, 1 cái vú của bà đã nằm lại.

Ba tôi đã dùng kim chỉ để may lại chổ thịt bị đứt , và tối hôm đó bà Mực đẻ 10 đứa.

Kể từ đó bà Mực được nhà tôi đặt thêm cái tên là Mực 7 vếu.

Huyền thoại bắt đầu

Kinh tế gia đình lại ngày một khó khăn hơn, vì ba tôi thất nghiệp kéo dài, rồi buồn bực nên rượu chè liên miên, còn bánh bò của mẹ tôi thì lại có đối thủ cạnh tranh là các hàng bánh còng, bánh cam, bánh tai yến..

Với tình hình kinh tế như vậy, nhà tôi còn không đủ ăn thì không thể nào nuôi nổi bà mực nữa, rồi bà mực còn đẻ chữa ra một bầy con nhỏ nữa chứ, ba mẹ tôi để cho bà mực tự kiếm ăn, tự sống, và tự nuôi con luôn. Những đứa con cứ bòn rút cơ thể Mực gầy trơ xương.

Thời gian đó bà mực ốm lắm, nhưng vẫn rất đẹp gái nhé.

Bà mực đã thể hiện bản lãnh của bà ấy, bằng cách tự đi kiếm ăn ở các chợ, và rồi vì thương gia đình chúng tôi đói khổ, bà mực đã sinh ra thói ăn cắp.

Bà Mực đi ăn cắp thịt

Có lần mẹ tôi thấy bà mực tha ở đâu về một miếng thịt heo sống khá to và được cắt rất đẹp. Đó là thịt cắt sản của mấy bà bán thịt ngoài chợ. Lúc đó mẹ tôi không quan tâm nhiều. Thấy có thịt nên mẹ tôi lặng lẽ mang đi rửa sạch đem đi kho và nấu canh ăn.

Mà điều tôi kể lại đây luôn làm tôi xúc động. Bà Mực ăn cắp về cho gia đình tôi, chứ nó không ăn. Nó mang về để đấy. Nó chỉ ăn khi mẹ chia phần. Tính ra là nhà tôi là tòng phạm!

Bà mực ăn cắp thịt, cá cho nhà tôi rất nhiều lần như vậy, có lần bà ấy mang một miếng thịt cũng rất to đem về nhưng trên mình bà mực bị bỏng, mẹ tôi nói chắc bà mực bị tạt nước sôi.
Có lần mẹ lên chợ, mẹ thấy rõ ràng bà mực đi loanh quanh ở chợ.

Khi về nhà mẹ nói với tôi là bà mực ăn cắp thịt ở chợ, vì mẹ có nghe nói là có một con chó hay rình rình mấy thớt thịt, họ còn hăm là nếu bắt được thì sẽ chém chết rồi đem ra giã cầy ngay.

Lúc chiều bà mực về, mẹ tôi nói với bà mực là không cho bà mực lên chợ nữa, người ta hăm he mày rồi đó, mày muốn vô nồi thì lên chợ là vô nồi liền đó nha. Lời cảnh báo của mẹ tôi có tác dụng được vài ngày, bà mực nằm nhà dưỡng sức và chờ mọi chuyện lắng dịu một thời gian.

Những vết thương tai nạn khi hành nghề

Có một ngày khi bà mực ở ngoài chạy về nhà, trên miệng đang ngậm một cái giò heo. Còn trên mình thì có nhiều chổ bị bong da đỏ chét, máu me đầm đìa. Khi ba tôi đến coi thì thấy bà mực bị chém. Cái gót chân lủng lẳng sắp đắt lìa.

Ôi, bà mực vĩ đại của tôi, vì thương gia đình tôi nên bà ấy đã hành nghề đạo tặc, những vết thương trên người bà ấy là do chiến đấu với các chủ thớt thịt cá ở chợ để lại.

Cả nhà tôi nhìn nhau, không ai nói gì nhưng ai cũng khóc. Ba tôi đã lấy cái dao lam cắt đi chổ thịt dính đầy đất cát . Rồi may liền lại . Chó liền da gà liền xương . Con mực liếm mỗi ngày rồi chổ bị thương cũng lành lại.

Sau một thời gian hồi phục sức khỏe, bà mực hôm nay ra quân đến quán hủ tiếu gần nhà. Bà ấy ăn cắp về nhà hai cục giò heo đã được luộc sẳn. Nhưng hai cục giò heo quá nhỏ và lắm lem cát đất. Nên mẹ tôi không tận dụng được. Mấy lần như vậy thì bà mực bị lộ danh tính. Người ta đứng đầu ngõ chửi đổng vào nhà tôi. Mẹ tôi lại lôi bà mực ra giáo huấn. Mẹ tôi lại hăm là mực là muốn bị đem đi nấu hay sao mà đi ăn cắp nữa. Và mẹ xích bà mực ở nhà vài ngày cho mọi chuyện lắng dịu.

Bà mực bỏ nghề đạo tặc

Bà mực đúng là dòng dõi con nhà võ nhé các bạn. Dù bị xích lại nhưng vẫn bắt chuột nhé. Có lần bà ấy vồ được một con ếch to, ba tôi đã lấy đem đi xào lăng để nhậu.

Sau khi mọi chuyện lắng xuống, mẹ tôi mở xích cho bà mực. Bà ấy hành động ngay, và lần xuất binh này lại thất bại thảm hại.

Bà mực ở ngoài chạy vào với cái mõ máu cùng với một cục chả lụa thật to, hình như gần cả ký. Khi bà mực về nhà không lâu thì bà bán bánh mì vô chửi inh ỏi. Bà mực ăn cắp chả lụa bán bánh mì của bả, tang chứng vật chứng rõ ràng. Mẹ tôi chỉ biết xin lỗi người ta, mẹ tôi chỉ cục chả lụa dưới sân. Nhưng bà bán bánh mì không thèm nhặt lên, bà ấy chửi đã rồi bỏ đi.

Và rồi, mẹ tôi lại tiếp tục lấy chỉ ra khâu lại mõ cho bà mực. Sau đó kinh tế gia đình khá lên, bà mực cũng không còn đi ăn cắp nữa.

Ký ức tuổi thơ – Bà mực 7 vú

Bà mực là vậy đó, hy sinh cho gia đình tôi như vậy đó. Nếu ai hỏi tôi rằng, tháng năm tuổi thơ của bạn như thế nào, thì tôi chỉ trả lời rằng, tuổi thơ của tôi là bà mực. Bà mực đã cho tôi một ký ức về tuổi thơ rất đẹp. Bà ấy cho tôi biết được thế nào là tình bạn, thế nào là sự hy sinh và lòng trung thành. Với tôi, bà mực là một bạn vĩ đại là 1 huyền thoại

Xem thêm : Nhân duyên vợ chồng

Like channel Bigbet để ủng hộ kênh nếu bạn thấy hay

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây